Cả họ xúm vào mắng nhiếc chỉ vì tôi mặc váy trong đám giỗ, mẹ chồng thấy vậy bèn lên tiếng…

Lúc chưa cưới cứ nghe chị em cùng phòng hù bảo sống chung với mẹ chồng khổ hơn đi cải tạo mà em sợ không muốn cưới luôn. Vậy song trộm vía tới giờ này sau gần 1 năm đi làm dâu em thấy thoải mái lắm. Mà sốc cái người em thân nhất lại là mẹ chồng mới lạ.

Yêu nhau 2 năm thì lão dẫn em về nhà ra mắt. Sáng đó em dậy sớm trang điểm nhẹ, diện quả váy lịch sự nhã nhặn nhất có thể, son cũng chẳng dám tô đậm. Lúc lão tới đón, em còn cứ hỏi đi hỏi lại:

– Nhìn thế này đã được chưa anh? Trông có xấu lắm không?

Thấy mồ hôi trán em chảy tong tỏng lão phì cười.

– Đẹp, đẹp lắm rồi. Mà sao nhìn em căng thẳng thế. Anh đã nói rồi, bố mẹ anh không quá cầu kỳ khoản hình thức đâu. Em cứ thoải mái tự tin như mọi lần đấm đá anh là được.

Lão nhăn nhở cười làm em tức điên:

– Giờ này là giờ nào rồi mà còn nhăn nhở. Có biết người ta đang hồi hộp tới ngạt thở rồi không?

Rồi lão chở em qua nhà. Vừa bước chân tới cửa, em đã thấy bố mẹ, anh chị lão ngồi quây quần trên phòng khách đợi mình. Thấy em, họ nhìn chằm chằm như kiểu nhìn vật thể lạ ngoài hành tinh. Ngượng quá, em cười gượng cúi đầu chào. Cơ mà hình như cả nhà đang mải ‘soi’ nên chẳng ai đáp lại. Sau lão phải nháy mắt các cụ.

– Ơ kìa cả nhà, bạn con đang chào mọi người đấy.

Thế là tất cả mới ồ lên, chị gái anh đứng dậy dắt tay em ngồi vào bàn uống nước. Và cuộc chất vấn bắt đầu:

– Cháu sinh năm nào? Nhà cháu ở đâu… bố mẹ đã nghỉ hưu hay còn công tác; nhà có mấy anh em…

Thề luôn em cứ gọi là xoắn lưỡi trả lời, chỉ sợ sơ xuất tí lại mất điểm thì chết. Cũng may hôm ấy em vượt qua vòng ‘khảo thí’ một cách an toàn. Thi thoảng mẹ anh cũng gọi điện nói chuyện bảo em chịu khó về chơi với bà.

Chiếm được thiện cảm của nhà lão, em cũng mừng. Vậy nhưng lên kể với chị em trong cơ quan họ lại bảo:

– Ui em ơi, mới đầu thì thế thôi. Cưới về rồi mới thấm.

Nghe họ nói mà em rùng cả mình. Thế nhưng đúng là trộm vía lấy lão rồi em thấy cuộc sống làm dâu của mình khá ổn. Bản thân lão cũng thương yêu chăm sóc em, đặc biệt mẹ chồng sống tình cảm mà tâm lý lắm.

mẹ chồng, nàng dâu, tâm sự gia đình

(Ảnh minh họa)

Em nhớ như in đêm tân hôn, 2 đứa em vừa tắt điện ngả lưng xuống giường thì mẹ chồng gõ cửa. Nói thật, lúc ấy em còn tưởng bà gõ cửa hỏi vàng cưới giống chuyện mẹ chồng nàng dâu trên phim cơ. Ai dè bà bảo:

– Này, mẹ dặn trước nhé. Mai không phải dậy sớm cơm nước đâu. Nhà có mấy người với nhau khỏi khách sáo câu nệ. Mẹ già ít ngủ nên bữa sáng cứ để mẹ lo được rồi.

Nói xong, bà giục em đi ngủ, bà cũng về phòng. Sáng mai em biết ý vẫn dậy sớm nhưng xuống bếp đã thấy cụ lọ mọ dưới đó rồi.

– Mẹ đã bảo con không phải dậy sớm làm gì mà. Lên ngủ tiếp đi cho đỡ mệt.

– Thôi mẹ để con làm cùng mẹ cho vui, đằng nào con cũng tỉnh ngủ rồi.

Thế là hai mẹ con cứ vừa nấu bếp vừa kể chuyện, em cảm giác tâm sự với bà thoải mái như với chính mẹ đẻ mình ấy.

Vài hôm sau, nhà chồng em có giỗ dưới quê. Sáng bà với mọi người về trước còn em xong việc mới từ công ty bắt xe về. Vì vội nên em không rẽ qua nhà thay đồ mà mặc luôn chiếc váy đi làm ấy về. Ai ngờ vừa bước vào bếp định ngồi xuống nhặt rau thì 1 bà bác bên chồng em cứ nhìn em gườm gườm rồi bảo:

– Gớm, về quê làm cỗ mà cháu diện lộng lẫy thế này thì làm được việc gì. Thôi, cháu lên nhà ngồi đi. Đợi lúc nào xong cơm mọi người sẽ gọi xuống ăn.

Bác ấy nói xong tất cả đều quay lại xì xèo làm em ngượng chín mặt. May quá lúc ấy mẹ chồng em chạy lại.

– Mọi người thông cảm. Nay cháu nó đi làm, xong việc vội về đây ngay nên không kịp thay đồ. Mới lại phần nữa cũng là tại tôi sơ xuất không dặn cháu trước. Chúng nó còn trẻ, chưa biết mấy chuyện lễ nghĩa ở dưới quê. Lần sau cháu nó rút kinh nghiệm.

Lúc đó mọi người mới thôi không nhìn em nữa, còn bà nháy mắt em.

– Không sao đâu con, cứ thoải mái tự tin lên.

Nói rồi bà cười tươi với em. Thật sự nhìn bà khi ấy em cảm động rơi nước mắt. đúng là đời em quá may mắn mới có được người mẹ chồng tâm lý như vậy.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *